Là Giáo sư trưởng bộ môn Cơ
học phá hủy (Khoa Kỹ thuật Hàng không- Không
gian) của ĐH Liège (Bỉ), đi thỉnh giảng ở nhiều
nước trên thế giới và hiện đang là Chủ nhiệm
chương trình hợp tác đào tạo Cao học Việt - Bỉ
tại ĐH Bách Khoa Hà Nội và ĐH Bách Khoa TP Hồ
Chí Minh.
GS. Tiến sĩ khoa học (TSKH) Nguyễn Đăng Hưng
sau chuyến trở lại từ Châu Âu đã có cuộc trò
chuyện với Thanh Niên về một "Cuộc cách mạng ĐH
xáo trộn cả châu Âu" (cách dùng từ của báo chí
châu Âu) trong năm 2004 này.
- Thưa GS, nghĩ đến việc đổi mới hay cải
tổ một nền giáo dục, người ta hay nghĩ đến sự
yếu kém của nền giáo dục đó, phải chăng châu Âu
đang phải làm cách mạng giáo dục ĐH là nằm trong
trường hợp đó?
- GS,TSKH Nguyễn Đăng Hưng: Tây Âu với các
nước như Đức, Ý, Pháp... đã dẫn đầu thế giới cả
mấy thế kỷ về học thuật và kinh tế vì đã xây
dựng được từ lâu đời một nền ĐH có chất lượng
bậc nhất thế giới. Nhưng chính các nhà lãnh đạo
Liên hiệp Châu Âu ngày càng ý thức những điểm
yếu của mình. Nền giáo dục châu Âu vì lý do lịch
sử để lại nên có tính manh mún, phân tán, mỗi
nước mỗi kiểu, lại không thể thu hút sinh viên
hay giữ chân nhân tài, không tương xứng với yêu
cầu của tình hình mới. Theo thống kê từ năm
1980, sinh viên ngoại quốc đến châu Âu đã ít hơn
đến Mỹ. Từ năm 1991 đến 2000, 50% tiến sĩ gốc
Châu Âu đến Mỹ học và không về lại Châu Âu làm
việc (khoảng 11.000 người).
Năm 1999, các nhà lãnh đạo giáo dục 29 nước
châu Âu đã họp tại Bologne (Ý) để thông qua một
tuyên bố lịch sử là "Tuyên ngôn Bologne". Văn
bản này đề ra những phương hướng chung, khắc
phục những yếu kém hiện hữu, đồng loạt làm một
cuộc cải tổ có tính cách mạng bắt đầu thực hiện
từ năm 2004 và phải xong trong thập kỷ đầu tiên
của thiên niên kỷ mới.
- Nội dung chính của cuộc cách mạng này
sẽ là gì?
|
Trong phạm vi những nỗ lực của
Chương trình hợp tác Việt - Bỉ (http://www.thanhnien.com.vn/TinTuc/GiaoDuc/2004/1/6/4453/www.ulg.ac.be/ltas-rup/dang),
chúng tôi đang có những dự tính tìm kinh phí để
đưa một số nhà quản lý giáo dục ĐH Việt Nam sang
nước ngoài để tiếp cận những kinh nghiệm này và
cũng sẵn sàng chia sẻ tất cả các thông tin với
những trường ĐH nào trong nước cần tìm hiểu. Năm
2004, chương trình giao lưu, trao đổi sinh viên
châu Âu sẽ mở rộng ra toàn thế giới với tên gọi
mới ERASMUS MUNDUS, nhờ đó hy vọng sẽ có sinh
viên Việt Nam sang châu Âu du học trong khuôn
khổ chương trình mới này.GS Nguyễn Đăng
Hưng |
- GS,
TSKH Nguyễn Đăng Hưng: Đó là các ĐH ở Châu Âu
thống nhất một lộ trình từ nay cho đến 2010 là
một thập kỷ để cải tiến giáo dục toàn châu Âu
hướng đến một nền giáo dục chung nhất. Các ĐH sẽ
tự chuyển mình, sao cho đến thời hạn cuối là
2010 phải đạt được 6 mục tiêu cụ thể sau đây:
Một là xây dựng một hệ thống đào tạo thống
nhất, trên toàn lãnh thổ châu Âu chỉ còn 3 loại
bằng: tú tài+3 là Cử nhân, tú tài+5 là Thạc sĩ
(Master) và Tú tà+8 là tiến sĩ.
Hai là phát triển và tổ chức hoàn chỉnh chế
độ đào tạo theo tín chỉ trên toàn châu Âu.
Ba là công nhận bằng cấp của nhau.
Bốn là liên thông giữa đào tạo nghề và đào
tạo ĐH để mở rộng cơ hội học tập suốt đời cho
mọi người.
Năm là củng cố việc trao đổi sinh viên, giảng
viên bằng cách tăng cường học bổng và thù lao
thỉnh giảng.
Sáu là củng cố chế độ tự trị ĐH cùng lúc với
những phương thức kiểm định chất lượng ĐH.
Các trường chủ động xác định cho mình một lộ
trình phù hợp với điều kiện cụ thể của mình.
Nhưng nhìn chung một bầu không khí sôi động đã
bắt đầu ở tất cả các trường ĐH trên toàn Châu Âu
ngay từ đầu năm mới. Theo tôi biết 50% trường ĐH
của Pháp và 100% của Ý, Bỉ đã công bố thực hiện
theo quy chế mới từ đầu niên khóa 2004-2005.
- Theo GS thì “cuộc cách mạng” đó có ảnh
hưởng tới ĐH Việt Nam?
- GS Nguyễn Đăng Hưng: Cuộc cải cách mà tôi
vừa nói đang xáo trộn toàn diện không gian ĐH
châu Âu, có đến 31 quốc gia tham gia. ĐH Mỹ,
Trung Quốc, Nhật, Úc đã tổ chức theo hệ thống
như vậy từ trước. Như vậy có nghĩa là gần như sẽ
đi đến một nền ĐH thống nhất toàn thế giới cho
thập kỷ trước mắt.
Việt Nam không thể đi một lối khác với xu thế
toàn cầu này mà nên nhanh chóng hòa vào xu thế
chung của ĐH thế giới. Chúng ta đang tính toán,
đang bàn cãi và thậm chí chuẩn bị sửa chữa,bổ
sung Luật Giáo dục thì rất nên tìm hiểu kinh
nghiệm của các nước để "đi tắt, đón đầu", sử
dụng kinh nghiệm của họ áp dụng vào thực tiễn
Việt Nam là có lợi nhất. Nếu chúng ta đứng ngoài
xu thế này hoặc đi ngược lại trào lưu, sẽ đến
lúc rất khó khăn cho việc giao lưu quốc tế, khó
khăn trong việc gởi sinh viên đi đào tạo nước
ngoài...
- Xin cảm ơn Giáo sư!
Trọng Phước