|
(VietNamNet) - GS.TSKH Nguyễn Đăng Hưng - một Việt kiều trí thức
đã định cư ở Bỉ hơn 43 năm - vui mừng nhận xét.
Nghị quyết 36 là một trong những chính sách đúng
đắn khiến không ít người Việt Nam sinh sống ở nước ngoài cảm
thấy hài lòng và tin tưởng để quyết định quay trở về đóng góp
cho quê hương. VietNamNet đã có cuộc trò chuyện với một số
kiều bào là đại biểu tham gia ĐH MTTQ VN lần thứ
VI.
Không phân biệt người Việt
trong hay ngoài nước ngay từ ý thức hệ!
|
| GS. TSKH Nguyễn Đăng
Hưng |
GS.TSKH Nguyễn Đăng Hưng là Việt kiều
trí thức đã định cư ở Bỉ hơn 43 năm. Ông hiện đang là Chủ
nhiệm các trường đào tạo Cao học của Bỉ ở Việt
Nam.
-
Hiện nay có rất nhiều Việt kiều trí thức muốn về nước
cống hiến nhưng còn e ngại điều này, điều kia. Theo ông, Việt
Nam cần phải làm gì để thu hút được nguồn chất xám to lớn
này?
-
Tiềm lực của kiều bào ta ở nước ngoài phải nói là rất lớn,
chất xám của Việt Nam rất dồi dào. Cái giàu của Việt Nam hiện
nay không phải chất xanh đâu, mà là chất xám. Nhưng những tiềm
năng ấy vẫn chưa khai thác hết. Mong rằng chính sách mới,
quyết tâm mới của Nghị quyết 36 và nhất là mục tiêu đổi mới
phương thức hoạt động của MTTQVN, đặc biệt là có chủ trương
đại đoàn kết dân tộc như hiện nay, chúng ta không phân biệt
người trong và ngoài nước ngay từ ý thức hệ. Ngay cả với những
người không đồng ý với đường lối, chủ trương của Đảng vẫn có
thể tham gia xây dựng đất nước, miễn là dựa trên tinh thần
đoàn kết, xây dựng.
Tức là, phải biến Nghị
quyết thành hành động cụ thể. Nếu Nghị quyết được thực hiện
tốt, nó sẽ có sức công phá rất lớn và nó sẽ tạo ra sự ràng
buộc, gắn kết chặt chẽ giữa người cùng một nước, bất chấp
khoảng cách về không gian, thời gian. Tôi đang chờ ở khâu thực
hiện vì hiện nay theo tôi biết, từ khi Nghị quyết này được ban
hành, có nhiều con tim đã vui trở
lại.
Với
tư cách là những Việt kiều luôn hướng về tổ quốc, chúng tôi
muốn thẳng thắn nêu những suy nghĩ để góp phần thúc đẩy sự
phát triển của đất nước. Tôi mong qua việc nêu ý kiến thẳng
thắn, thậm chí tranh luận, sẽ làm rõ được vấn đề. Đến lúc đó,
đoàn kết dân tộc sẽ được thực hiện. Nước Bỉ hiện có khoảng 10
triệu dân, trong đó Việt kiều ta khoảng 20.000
người.
-
Theo ông, trong nhiệm kỳ tới đây, MTTQVN cần có động thái như
thế nào để tăng cường sự mối quan hệ đoàn kết dân tộc, nhất là
trong nước với kiều bào nước ngoài?
-
Theo tôi nghĩ MTTQ nên có chương trình hành động ngắn gọn hơn.
Tôi thấy ta không nên làm nhiều quá mà ta nên làm một vài số
việc và làm đến nơi đến chốn, rốt ráo.
Thứ
nhất là nên giám sát tốt. MTTQ nên giữ vai trò mà Nhà nước đã
giao cho là giám sát tốt. Chúng ta ai cũng bức xúc về cái tham
nhũng, về cái lãng phí, về nạn nhũng nhiễu. Tất cả mọi nơi đều
có và chắc các anh, các chị cũng đồng ý với tôi. Với công tác
này, nên đề cao nó và tạo cái cơ chế, tạo chính sách và tạo
chương trình hành động rất cụ thể để có thể thực hiện được.
Đồng thời, đề ra một thời gian có hạn để có thể kiểm tra được
tiến độ. Tôi cho rằng, cái này chúng ta nên đặt ra hàng đầu.
Thứ
hai là phản biện tốt. Phản biện tốt các vấn đề mà xã hội đang
bức xúc đặt ra, ví như vấn đề xây dựng, cải tạo, vấn đề thuộc
về tài nguyên đất nước. Đặc biệt là làm sao tập hợp được đội
ngũ trí thức, chuyên gia để có thể phản biện tốt cũng
như kịp thời chặn đứng những việc làm không hay sắp xảy ra,
tiếp tục xảy ra. Ngay cả việc phản biện về vấn đề lịch sử, ví
dụ như tình hình Hoàng Sa, có những chuyên gia Việt kiều rất
giỏi, nắm rất rõ vấn đề lịch sử và cả ngay như vấn đề bàn thảo
về biên giới, tôi nghĩ cũng nên tham khảo ý kiến của Việt
kiều, chuyên gia giỏi về vấn đề này để mình khỏi bị thiệt
thòi.
Tôi
rất là khâm phục khi vừa rồi cựu Tổng thống Mỹ Bill Clinton
sang đây và rất rành về Việt Nam. Ông nói tới truyện Kiều, nói
tới Hồ Xuân Hương... Tất cả. Tại sao? Thẩm vấn Việt kiều trước
khi ông đi. Đó cũng là cách cần tham khảo để mỗi khi có chính
trị gia nào đó của Việt Nam sang thăm các nước, họ cũng cần
tham khảo, cần sự tư vấn của các Việt kiều ở nước sở tại để am
hiểu về tâm lý, sở học cũng như phong tục, tập quán, thói
quen, lịch sử văn hoá nơi mình đến. Làm được vậy thì kết quả
của những chuyến đi như thế sẽ có sức ảnh hưởng tích cực rất
lớn đến hình ảnh Việt Nam cũng như đạt được các hiệu quả, mục
đích như mình mong muốn.
-
Theo ông, cần phải làm gì để hướng các bạn trẻ ở xa quê hương
có ý thức về dân tộc hơn, muốn về đóng góp xây dựng quê
hương?
- Tôi
thì muốn nói ngược trở lại. Tôi muốn thu hút giới trẻ Việt
Nam, giúp giới trẻ Việt Nam có được kiến thức khoa học ngang
bằng quốc tế. Bằng các lớp dạy tại Việt Nam, tôi kéo bạn bè,
chuyên gia quốc tế về tham gia đào tạo ở Việt Nam, mỗi năm
khoảng 16 người. Từ những GS cao cấp của Âu châu, của Bỉ. Do
vậy, tính đến thời điểm này, chúng tôi đã đào tạo được khoảng
300 thạc sỹ cho Việt Nam.
-
Những người VN ở Bỉ có nghe nói đến vụ kiện chất độc da cam mà
Việt Nam đang theo đuổi không? Bà con bên đó có những hoạt
động gì để ủng hộ các nạn nhân da cam trong
nước?
-
Đồng bào Việt kiều chúng tôi ở Bỉ cũng nghĩ rằng, đây là một
nỗi đau chung nên muốn góp tay xoa dịu nỗi đau đó bằng sự đồng
lòng, chia sẻ. Chúng tôi cũng đã tham gia ký ủng hộ vụ kiện da
cam, đóng góp bằng cả tinh thần lẫn vật chất. Tôi nghĩ các nạn
nhân da cam Việt Nam có quyền kiện các công ty hoá chất của
Mỹ. Không lý gì các nạn nhân da cam ở Mỹ được bồi thường sau
cuộc chiến tranh ở Việt Nam mà chúng ta lại không
được...
-
Sắp tới, tại trụ sở Bộ GD-ĐT sẽ có buổi đóng góp ý kiến chấn
hưng nền giáo dục nước nhà, GS có muốn kiến nghị gì
không?
- Ta
không thể đi theo tư duy cũ, nghĩa là chạy theo số lượng,
thành tích thay vì chú trọng chất lượng giáo dục. Nhất là
trong bối cảnh hội nhập như hiện nay, ta càng phải đề cao chất
lượng để không bị tụt hậu quá xa so với thời
đại.
Theo
tôi, ta đã đi chệch hướng quá lâu trong giáo dục đào tạo. Sự
chệch hướng ở đây biểu hiện ở chỗ ta chạy theo thành tích, coi
nhẹ chất lượng, dạy nhồi nhét. Có một ví dụ điển hình như thế
này. Tôi vẫn thường hay phỏng vấn học trò Việt Nam nhưng điều
đáng ngạc nhiên là ngay cả lịch sử Việt Nam nhiều người cũng
không biết. Bởi vì nhồi nhét nhiều quá nên họ không muốn học
nữa. Từ đó nảy sinh tâm lý học cho qua chứ không phải học cho
biết nên không cần thiết tư duy, sáng tạo. Giới trẻ Việt Nam
hiện nay thiếu tinh thần tự học, thiếu sự tự tin, rất không tự
tin. Có lần chúng tôi định mở một Công ty công nghệ mới tại
Việt Nam, gởi 4 em sang Bỉ để họ thẩm tra. Sau khi thẩm tra,
họ quyết định không mở. Vì sao? Vì các kỹ sư Việt Nam không có
tinh thần tự lập, sáng tạo. Học thì rất giỏi nhưng trước
nghịch cảnh lại không có tinh thần tư duy, sáng tạo. Người Bỉ
cố ý đưa ra những bài toán sai thì sinh viên Bỉ họ sửa cái sai
đó, trong khi sinh viên ta thì vẫn giữ cái sai đó và giải sai
luôn. Đó chính là sự khác biệt.
Còn
nữa, đưa ra chính sách là một chuyện nhưng cái khâu thực hiện
mới là quan trọng. Muốn thực hiện cụ thể lại phải có kinh
nghiệm. Tôi nghĩ trong khâu thực hiện phải có sự tham gia của
các chuyên gia quốc tế, phải có sự cọ sát thực tế, phải có
những GS người ta biết được ở nước tiên tiến người ta làm thế
nào để tham gia vào khâu thực hiện. Chứ nếu cứ tiếp tục đưa
những người cũ tập hợp lại, nghĩ ra điều gì đó cũng cũ như
họ thì sẽ lạc hậu ngay.
Ta
muốn đổi mới nhưng ta chưa tìm người mới, ta chưa tin người
mới. Tôi mong Việt kiều sẽ được có nhiều cơ hội đóng góp và
được tin dùng hơn nữa. Những chuyên gia Việt kiều, những GS
Đại học Việt kiều đã có dịp cọ xát 20 năm, 30 năm hoặc hơn thế
nữa ở những nước tiên tiến cần phải tận dụng ý kiến của họ và
yêu cầu họ phân tích cụ thể, tham gia thực hiện thì kết quả sẽ
tốt hơn nhiều.
-
Ông có nhận xét gì về chính sách thu hút đầu tư của Việt Nam
hiện nay, nhất là đối với kiều bào ở nước
ngoài?
- Cá
nhân tôi nhận thấy Việt Nam ngày càng có nhiều cải tiến thay
đổi về thủ tục pháp lý. Nhưng theo phản ánh của một số Việt
kiều, vẫn còn khá nhiều rào cản để có thể thuận lợi đầu tư về
Việt Nam, nhất là ở các địa phương, các vùng nông thôn xa
thành phố lớn. Cho nên tôi nghĩ, điều Việt Nam cần làm hiện
nay là làm sao cho đồng bộ, làm sao cho đồng tâm. Tôi mong
ngay cả chính sách đầu tư cũng như về các lĩnh vực khác sẽ
không có sự phân biệt giữa người Việt trong nước và người Việt
ở nước ngoài.
Chính sách đại đoàn kết sẽ
dẹp bỏ sự hiểu lầm, chống đối
"Tôi nghĩ tiến đến
tinh thần đại đoàn kết tức là người trong nước cần mở vòng tay
cho người ngoài nước để xoá bỏ mọi nghi ngờ, hiểu lầm,
thậm chí cả sự nghi kỵ, chống đối" - đó là những trao đổi
thẳng thắn của TS Nguyễn Văn Hào,
hiện là Giám đốc Công ty Quản trị Đề án & Tư vấn kỹ
thuật (PS Consultans) tại Úc với
VietNamNet.
- Ông
mang theo kiến nghị gì của gần 400 ngàn kiều bào ta ở Úc về
tham dự Đại hội MTTQVN lần này?
-
Chúng tôi luôn nung nấu dự định: nếu có cơ hội, sẽ về lại Việt
Nam làm việc trong tinh thần vừa đóng góp, vừa xây dựng cho
đất nước. Có lẽ, đó cũng là kiến nghị của chúng tôi tại ĐH
MTTQVN lần VI này.
- Với
mong muốn trở về đóng góp, xây dựng quê hương, ông quan tâm
nhất đến vấn đề gì?
- Tôi
nghĩ rằng Việt Nam mình cần phải đẩy mạnh phát triển về khoa
học công nghệ. Tôi nghĩ người Việt Nam mình vốn có rất nhiều
khả năng về khoa học nên dễ thu nhận những tiến bộ trong lĩnh
vực này một cách nhanh chóng. Vì đó mới là chiều sâu của một
quốc gia. Nếu chúng ta cứ chú trọng phát triển bằng cách như
bấy lâu nay vẫn làm, nghĩa là lấy công làm lãi, chẳng hạn dệt
may, da giày... thì chúng ta sẽ thiếu chiều sâu cần thiết để
tạo nội lực tăng tốc phát triển.
-
Ngoài việc thiếu một số chính sách cụ thể như ông đã nói, còn
vấn đề gì khác khiến Việt kiều quan ngại khi trở về sống và
làm việc tại Việt Nam?
|
| Ông Nguyễn Văn
Hào | - Tôi cho rằng, đó
còn là ấn tượng về tình trạng tham nhũng. Phải nói rằng, tham
nhũng ở Việt Nam đang là vấn đề quốc nạn. Ở bên kia, thông qua
báo chí truyền thông, chúng tôi biết rất rõ vấn đề này. Đây
cũng chính là khó khăn, trở ngại lớn của Việt Nam khi phát
triển đất nước. Bởi khi nói đến tham nhũng, người ta thường
nghĩ ngay rằng, sẽ khó tìm thấy sự công bằng hoặc khó có được
môi trường đảm bảo cho sự phát triển lành mạnh để mọi người
được phát huy năng lực, được cống
hiến.
- Ông nghĩ thế nào về chính sách đại
đoàn kết dân tộc? Với tư cách là một người việt sống xa quê
hương, theo ông, MTTQVN nhiệm kỳ tới đây cần phải làm gì để
phát huy tốt hơn nữa mục tiêu
này?
-
Để tinh thần đại đoàn kết được nhân rộng trong nhân dân,
theo tôi, người trong nước cần mở vòng tay rộng hơn nữa
để tạo cơ hội cho người Việt Nam học tập sinh và sinh sống ở
nước ngoài quay về đóng góp xây dựng quê hương. Ví như tôi trở về Việt Nam là
do tôi mong muốn chứ không phải vì sự yêu cầu tha thiết của
đất nước. Cho nên, khi người trong nước sẵn có tình cảm đón
nhận này thì đây chính là cơ hội để người trong một nước có
điều kiện hiểu rõ hơn về nhau, thông cảm cho nhau. Thậm chí,
có thể sự nghi kỵ, chống đối cũng theo đó mà giảm dần hoặc
biết mất. Tôi nghĩ, tinh thần đại đoàn kết nó chỉ thực sự đạt
được kết quả tốt đẹp khi mà người ta có thể hiểu biết, thông
cảm lẫn nhau.
- Xin cảm ơn
ông!
|