|
(VietNamNet) - Từ Tokyo, Brussels,
Paris..., các GS nổi tiếng của Việt Nam đã gửi về VietNamNet
những kỳ vọng với Quốc
hội khóa XI về chấn hưng giáo dục nước
nhà.
Paris 22/10/2004: Bùi Trọng
Liễu, tiến sĩ nhà nước về khoa học,
nguyên GSĐH Paris (Pháp):
Nhà nước dự báo, kiểm tra nhưng không xen vào thẩm
quyền của trường ĐH và cơ sở khác
Tôi mong mỏi Quốc hội
lần này sẽ:
1.Khẳng định rằng
Giáo dục Đào tạo (GDĐT) có liên quan đến thị
trường, tức là quá
trình đào tạo phải gắn với nhu cầu của xã hội; nhưng tự nó không phải là một thứ hàng hóa có thể mua
bán tự do. Những
dịch vụ về GDĐT phải tuân thủ những qui định về chất lượng và
nội dung tri thức.
2. Khẳng định rằng
một trọng tâm của GDĐT là đội ngũ nhà giáo: có
thày giỏi thì mới có trò giỏi. Thay việc phong chức danh Giáo
sư như hiện nay, bằng việc bổ nhiệm chức vụ Giáo sư gắn liền
với chỗ làm và chức năng giảng dạy và nghiên cứu ở các đại
học. Tiến tới cải tổ lại hệ thống các đại học sư phạm hiện nay
: thay tuyến sinh ở mức tú tài, bằng tuyển sinh ở mức cử nhân,
để nâng chất lượng, rút ngắn thời gian đào tạo
sư phạm, giảm giá thành, đồng thời bảo
đảm cho giáo viên khả năng đổi nghề, theo nhu cầu của xã hội,
của thị trường.
3. Có ý kiến về công
lập và tư lập. Theo tôi, công
lập phải được duy trì và củng cố. Tư lập góp phần
tích
cực, nhưng không để tư lập vượt quá một tỉ lệ vừa
phải, lợi tức tài chính phải được giới hạn.
Nhà nước dự báo,
kiểm tra, điều tiết, nhưng không xen vào những vấn đề thuộc
thẩm quyền của các ĐH và các cơ sở khác.
4. Có ý kiến về các biện
pháp (hành chính và hình án) để trừng phạt việc gian lận
trong thi cử, sử dụng bằng cấp giả hoặc tiếm xưng danh
hiệu ở mọi cấp bậc (đối với các cá nhân gian lận và các tổ
chức liên quan).
Trong thời đại phát triển mạnh mẽ của xã hội dựa trên tri
thức với
sự đua
tranh quyết liệt về mọi mặt giữa các quốc gia trên phạm vi toàn
cầu và
trong bối
cảnh phức
tạp của
tình hình
quốc tế,
giáo dục ở
nước ta
có vai
trò vo
cung quan
trọng trong việc đào tạo lớp người lao động với những phẩm chất: trung thực,
năng động,
dũng cảm,
thông minh
và có
đủ kiến
thức nhằm
thực hiện
thành công
sự nghiệp
công nghiệp hóa và hiện đại hóa đất nước.
Brussels, 24/10/2004, Tôn Thất Nguyễn Thiêm, GSTS viện United
Business:
Quốc hội chưa có pháp quy về tính chất bất vụ lợi của các
hình thái giáo dục!
Vấn đề "nóng": làm
sao để xã hội hoá giáo dục, phát huy chất lượng
thị trường lao động mà bản thân lĩnh vực giáo dục không bị thị
trường hoá?
Trong kinh tế thị trường, sức lao động là
loại hàng hoá mà chẳng ai – cả bán lẫn mua - lại thật sự muốn
chất lượng của nó là "dởm"! Nhất là khi nước ta tham gia vào
thể chế kinh tế mà sự cạnh tranh dựa trên mức đối chiếu toàn
cầu về "người thật việc thật"!
Với người học, giáo dục
đào tạo là điều kiện cần để nâng cao chất lượng lao động của
họ nhằm trao đổi nó với ‘giá cao’ nhất! Vì thế, nếu có được sự
so sánh tử tế giữa ‘thật’ và"‘dởm" (chủ yếu là giữa "thật và
dởm" chứ không phải "công và tư"!), quyền lợi lâu dài của họ
là chọn cái "càng thật càng tốt"!
Một tiêu chí để đánh
giá ‘dởm’ và ‘thật’ là: xã hội hoá giáo dục có động cơ
gì?
Đa số công nhận là hoạt động của việc ‘trồng
người’ phải vì mục đích "phi lợi nhuận" nhưng Quốc hội lại
chưa có pháp quy về tính chất bất vụ lợi của các hình thái
giáo dục!
Pháp chế trên sẽ thay đổi nền tảng
của ngành giáo dục bị lũng đoạn bởi một cơ chế quan liêu hành
chính có trong bộ máy Nhà nước và bởi không ít tổ chức dân lập
‘kinh doanh thời vụ’ theo chế độ ‘công ty cổ phần ăn chia siêu
lợi nhuận’!
Nguồn nhân lực Việt Nam sẽ là một
‘hàng hoá giá trị’ mang lợi ích bền vững cho bản thân
người lao động và cho nền kinh tế khi ngành giáo dục được điều
tiết bởi một pháp chế minh định hoạt động bất vụ lợi của nó!
Từ đó, sự tương tác giữa Nhà nước, Xã hội và Thị trường cũng
sẽ được triển khai đàng hoàng hơn trong lĩnh vực giáo dục đào
tạo! Trọng trách trên vai Quốc hội vô cùng
lớn!
Paris, 22/10/2004, Trương Nguyên Trân, GS trường ĐH
Polytechnique, Pháp: Cấp thiết tạo điều kiện
để cho những nhà khoa học Việt Nam trở lại làm việc ở quê
nhà
Cách đây khoảng 7,
8 năm, tôi hân hạnh được GS Nguyễn Văn Đạo, Giám đốc ĐHQG Hà
Nội mời làm cố vấn cho ĐHQG và cũng được Đại tướng Võ Nguyên
Giáp khuyến khích và thúc đẩy tôi giúp vào công việc này. Tôi
đã nhận lời và đã suy nghĩ nhiều về vấn đề này. Những suy nghĩ
của tôi về ĐH Khoa học đã được cho đăng lên báo Tuổi Trẻ Chủ
Nhật ngày 2/3/1997. Với thời gian qua, 6 đề nghị của tôi đưa
ra vẫn chưa được thực hiện, ngoài việc chuyên chọn lọc sinh
viên Việt Nam du học tại Pháp ở trường Polytechnique,một
trường ĐH Khoa học rất có tiếng ở Pháp và trên thế giới mà tôi
hân hạnh được đóng góp vào công trình này. Tôi rất muốn gửi
gắm những điều này tới Quốc hội về giáo dục nước nhà ở trình
độ ĐH. Tôi xin trích đây những điểm chính:
1. Hệ thống ĐH phải
đa dạng và ĐHQG phải là ĐH kiểu mẫu có chất lượng cao nhất.
Trong vài chục năm tới, chúng ta phải nhằm vào trình độ các ĐH
có tiếng trên thế giới.
2. Nâng cao chất
lượng kiến thức, chú trọng đặc biệt hai năm đầu của chương
trình ĐH và cương quyết đổi mới phương pháp giảng dạy
ĐH.
3.Đầu tư cho các
phòng thí nghiệm dùng trong việc giảng dạy 2 năm đầu ĐH và tập
cho sinh viên thói quen làm việc tập thể (teamworrk). Tôi nhấn
mạnh hai năm đầu ĐH vì những phòng thí nghiệm trong giai đoạn
này tương đối ít tốn kém và sinh viên được học hỏi
nhiều.
4.Cung cấp đầy đủ
sách giáo khoa hiện đại cho thầy giáo và sinh viên, phải có
những thư viện tốt với đầy đủ các chuyên ngành của nước
ngoài.
5. Cập nhật kiến
thức cho các thầy giáo giảng dạy ĐH.
6. Mời các nhà khoa
học nước ngoài đến giảng dạy ĐH.
Ngoài những đề nghị
nói trên, một vấn đề cấp bách trong những năm đến là việc tạo
điều kiện để cho những nhà khoa học Việt Nam trở lại làm việc
ở quê nhà. Như tôi đã nói ở trên, trường Polytechnique ở
Palaiseau qua sự giúp đỡ của Pháp, đến năm nay, đã giúp đào
tạo gần 100 nhà khoa học tương lai của Việt Nam. Đây không
phải là những sinh viên tầm thường mà là tinh hoa của đất
nước, với trình độ của các sinh viên được đào tạo ra ở những
ĐH có tiếng của Mỹ như Harvard, MIT. Chính phủ phải tạo điều
kiện để đem những tài năng này trở lại Việt Nam. Chương trình
MSI (Millenium Science Initiatives) của GS Griffiths
nhằm tạo điều kiện đem những tài năng Việt Nam ở nước ngoài về
nước là một chương trình phải được suy nghĩ nhiều và phải được
ủng hộ.
Tokyo. Nhật Bản:
24/10/2004, Trần
Văn Thọ, GS ĐH Waseda, Nhật Bản: Không xem văn bằng tiến
sĩ là một trong những tiêu chuẩn để đề bạt
Nhìn chung,
chất lượng đào tạo đại học ở VN thấp. Phân tích kỹ sẽ thấy có
nhiều yếu tố đưa đến tình trạng nầy nhưng trong đó có hai
nguyên nhân lớn mà chỉ cần một quyết định sáng suốt của nhà
nước là giải quyết được ngay.
Thứ
nhất là cơ chế phân ly giữa nghiên cứu
và giảng dạy vẫn còn tồn tại, người nghiên cứu chỉ ở các viện
nghiên cứu, ít tham gia giảng dạy, trong khi giáo viên ở ĐH
phải dạy quá nhiều giờ và ít có điều kiện về thì giờ, về cơ sở
vật chất và các cơ hội để nghiên cứu. Trong tinh hình đó,
trình độ thầy giáo nói chung không cao gây ảnh hưởng đến chất
lượng đào tạo. Rõ ràng là cần nhanh chóng sáp nhập phần lớn
các viện và trung tâm nghiên cứu hiện có vào trong các trường
ĐH.
Thứ hai là
chuẩn mực bằng cấp ở VN tụt xuống mức thấp nghiêm trọng, đặc
biệt là những văn bằng trên ĐH như thạc sĩ và tiến sĩ mà
nguyên nhân chính là do cơ chế khuyến khích chạy theo bằng cấp
vẫn còn tồn tại một cách vô lý. Nhà nước vẫn tiếp tục
cấp kinh phí để quan chức đi học lấy bằng tiến sĩ (!),
và các cơ quan nhà nước vẫn xem bằng cấp trên ĐH là một trong
những tiêu chí để đề bạt. Kinh nghiệm các nước cho thấy trừ
một vài lãnh vực đặc biệt, văn bằng trên ĐH, nhất là văn bằng
tiến sĩ, chẳng có lợi gì cho việc quản lý, điều hành ở các cơ
quan nhà nước. Xét tình hình cụ thể của VN hiện nay cũng dễ
dàng thấy được điều đó. Cơ chế, chính sách hiện tại vừa phí
phạm nguồn lực xã hội đáng lẽ để dồn vào việc bồi dưỡng trình
độ nghiên cứu và giảng dạy cho giao viên ở ĐH, vừa gián tiếp
làm giảm chuẩn mực của thầy giáo dạy ở ĐH vì những bằng cấp họ
lấy được ở VN cũng bị ảnh hưởng của trình độ bằng cấp nói
chung.
Do đó, việc cần làm
ngay là không xem văn bằng tiến sĩ là một trong những tiêu
chuẩn để đề bạt ở các cơ quan quản lý của nhà nước và không
cấp kinh phí, không tạo các điều kiện khác cho cán bộ đi học
tại chức bậc tiến sĩ.
TP.HCM 22/10/2004: GS Nguyễn Văn
Đạo, GS ĐHQG Hà Nội: Nhìn thẳng vào yếu kém
Trong nhiều năm gần đây, giáo dục Việt Nam đã
trở thành
vấn đề
được toàn
xã hội
rất quan tâm với nhiều vấn đề bức xúc đòi hỏi phải được giải quyết không
chậm trễ:
như cải
cách chương trình,
nội dung, phương pháp
đào tạo,
cải cách
thi cử,
vấn đề
tăng quy
mô và
nâng cao
chất lượng
đào tạo,
vấn đề
huy động
mọi nguồn
lực xã
hội tham gia phát triển giáo dục, những tiêu cực trong giáo dục từ phía nhà quản lý và người học, mở rộng mạng lưới các trường tư, việc làm cho sinh viên sau khi ra trường, v.v…
Chính vì vậy, toàn dân ta, đặc biệt là các nhà khoa học, nhà giáo tâm huyết, đang
hướng về
kỳ họp
tới đây
của Quốc
hội, mong
rằng với tinh thần nhìn thẳng
vào những yếu kém, tồn tại trong giáo dục nước ta và mạnh dạn đổi mới tư duy về giáo dục, Quốc hội sẽ đề ra được những biện pháp đúng đắn và kiên quyết để chấn hưng giáo dục. Với tầm quan trọng đặc biệt của giáo dục nước ta trong giai đoạn hiện nay, có
lẽ chúng
ta cũng
cần phải
cảnh báo
(dựa theo một
khẩu hiệu
của Cuba): “Đổi mới căn bản giáo dục hay
là chịu tụt hậu? Chúng ta nhất định
phải tiến lên!"
Brussels, 22/10/2004, Nguyễn Đăng Hưng, Giáo sư trưởng,
trường ĐH Liège, Bỉ: Ba đột phá cấp
thiết
Tôi thiết tha mong mỏi lần
này Quốc hội sẽ đi đến những bước đột
phá cần thiết trong việc cải cách hệ thống giáo dục Việt Nam
bao gồm ba điểm sau đây:
1. Đổi mới tư duy về
giáo dục.
1.1. Đổi mới tư duy về quản lý giáo dục, quản lý
tốt phải đồng nghĩa với phục vụ tốt, nhanh chóng trao quyền tự
quản cho các trường đại học.
1.2 Trở về thực học để đào
tạo người có thực tài, phân luồng, phân tầng trong việc tổ
chức giáo dục, mềm đầu vào và cứng đầu ra, mở thêm các trường
ngắn hạn, có cơ chế liên thông rõ ràng minh bạch giữa các ĐH
và các trường CĐ.
1.3 Không lẫn lộn giữa giáo
dục và tuyên truyền, trả lại cho nhà trường chức năng "thế
nhân" của nó.
1.4 Tổ chức giáo dục hướng
tới tri thức quốc tế, dạy ngoại ngữ sớm từ cấp tiểu học, mở
rộng sử dụng Internet, dần dần đưa yếu tố quốc tế thành tiêu
chí căn bản trong việc đánh giá chất lượng các đại học, các
thành viên, các giáo sư, các nghiên cứu
sinh.
|
| Từ
tháng 2 đến tháng 9 năm nay, 23 nhà trí thức trong và
ngoài nước đã đều đặn tham gia xemina về chấn hưng giáo
dục do GS Hoàng Tuỵ khởi
xướng. |
2. Cần phải có
thời gian, lộ trình để cải tổ nền giáo dục đào
tạo : Nhưng có những hướng có thể
giải quyết ngay mà không tốn nhiều ngân sách lại có hiệu ứng
tức thì:
2.1 Bỏ việc cấp bằng cho
các khóa chuyên tu, tại chức, chỉ cấp chứng chỉ mà
thôi.
2.2 Trừ những
viện nghiên cứu chiến lược quốc gia, sát nhập các cơ sở nghiên
cứu và giáo dục tương đồng lại với nhau.
2.3. Chỉ nên có hai
hệ thống trường công lập và trường tư thục.
2.4 Việc quan trọng nhất là
đừng để cho giáo dục trở thành hàng hóa thuần tuý bằng cách
kịp thời xây dựng một khung pháp lý cần thiết.
3. Để
thực hiện cải tổ phải có người mới trong và ngoài nước, có
thành phần đã từng cọ xát với các nền giáo dục của các nước
tiên tiến tham gia vào ban đề xuất ý kiến, ban tổ chức, ban
thực hiện, ban kiểm tra...
Những ý kiến này đã được triển khai
chi tiết trong bài viết 12 trang kèm theo đây: "Một số đề nghị cụ thể về đổi mới tư duy và việc
chọn lựa hướng giải quyết cho ngành giáo dục trong cơ chế thị
trường".
VietNamNet
sẽ giới thiệu tới các bạn bài viết này.
|